sự nham hiểm của tiêu đồ

TÌM HIỂU TIỂU SỬ SỰ NGHIỆP CỦA ĐẠI TƯ ĐỒ NGUYÊN TẾ TỬU, NGUYÊN TRI QUỐC TỬ GIÁM XUÂN QUẬN CÔNG NGUYỄN NGHIỄM năm sinh năm mất sự nghiệp đều không rõ. Chỉ từ đời thứ 4 (ông nội của Nguyễn Nghiễm) tiểu sử hơi rõ hơn: Đời thứ 4: Bảo Lộc công Nguyễn Thể Sáng 9/9, thầy Lê Văn Tú, giáo viên Trường THPT Hùng Vương, huyện Krông Ana, tỉnh Đắk Lắk, đã gửi thư xin lỗi sau khi xảy ra vụ việc đánh học sinh. Trong "tâm thư", thầy Tú gửi lời xin lỗi tới gia đình phụ huynh, lãnh đạo cùng toàn thể giáo viên ngành giáo dục Đắk Lắk Tổng Quan Về Tuổi Nhâm Tuất 1982 Nam Mạng Năm 2022 Nhâm Dần. Tử Vi Tuổi Nhâm Tuất 1982 Năm 2022 Nam Mạng , tức tuổi con chó. Thường gọi là Cố Gia Chi Khuyển, tức Chó Về nhà. Mệnh Thủy - Đại Hải Thủy - nghĩa là nước biển lớn . Năm sinh: 1982. Tuổi : 41 tuổi (Âm lịch Một món đồ quý hiếm và có giá trị văn hóa cao. b. Những món đồ lưu niệm trong bộ sưu tập bí mật của bạn. c. Những tấm hình ghi lại chuyến đi của bạn. d. Cảm nhận sự thư giãn tuyệt vời. e. Những địa chỉ mới trong sổ tay của bạn. Sinh ra ở Noxus, Kayn và những đứa bé trạc tuổi bị gọi vào đội quân trẻ con, một chiến thuật nham hiểm chỉ những thống lĩnh tàn độc nhất đế quốc mới dám dùng. Lòng trắc ẩn của người Ionia là điểm yếu dễ dàng khai thác - các chiến binh sẽ ngần ngại không hạ thủ trước một sinh linh (lẽ ra là) vô tội. Die Zeit Anzeigen Er Sucht Sie. Cặp mông diu, đôi chân nhỏ lướt qua trước mắt, làm Tiêu Đồ cảm giác rất quen thuộc.“Bác sĩ Tiêu, đó là nhân viên tiếp tân mới được nhận vào bệnh viện của chúng ta!”Bà bác đồng nghiệp thấy anh nhìn theo cái bóng màu hồng ấy, liền cất tiếng cười trêu chọc.“Hóa ra bác sĩ Tiêu cũng có con mắt thưởng thức người đẹp đấy!”Anh tuyệt đối không thấy hứng thú với các người đẹp, ngoại trừ cô nhóc ở nhà!“Nghe nói cô gái xinh đẹp mới nhận vào làm tiếp tân kia là một tiếp viên hàng không. Hiện giờ đang trong kì nghỉ dài hạn, nên muốn đến bệnh viện chúng ta làm thêm để lấy kinh nghiệm. Tôi nghĩ, cô ta không làm việc lâu dài đâu!” Bà bác nói cho anh lương giữa tiếp viên hàng không và nhân viên tiếp tân rất cách biệt. Ngoại trừ mang uẩn khuất gì đó mới có thể từ bỏ những chuyến bay trên không trung, để tới đây nhận việc anh không chớp dõi theo bóng dáng nữ tiếp tân, và anh chẳng biết mình đến căn tin từ lúc bóng màu hồng ấy đang xếp hàng, trên tay cầm phiếu ăn xanh xanh đỏ đỏ dành cho nhân viên trong bệnh cao điểm, toàn căn tin đều nhấp nhô những bóng áo hồng. Và không giống những người khác, phong cách của cô rất tự tin, ung dung chào đón những ánh mắt ngưỡng mộ quanh mình.“Bác sĩ Tiêu, tranh thủ thời gian thích hợp để tôi giới thiệu cô gái kia cho cậu quen biết nhé. Đó là một người rất đẹp!” Mắt bà bác nhấp nháy, khi nảy sinh ra một ý tưởng căn tin, có vài bác sĩ độc thân đã chiếu ánh mắt say mê vào người đẹp xa lạ có diện mạo xinh xắn ngọt ngào ấy. Sau đó, cả nhóm rục rịch tìm cách để tán tỉnh cô thường cũng hay diễn ra tình huống tương tự. Có ai cấm bác sĩ không được háo sắc, không được thỏa mãn thị giác? Nhưng Tiêu Đồ cảm thấy rất chán ghét. Trước kia không thấy gì còn có thể dễ dàng bỏ qua, bây giờ nó xảy ra rành rành trước mặt, thật làm anh chẳng thể chịu thấy người đứng trước cái bóng hồng ấy là bác sĩ Vương của phòng siêu âm, đang quay đầu lại bắt đầu tán nói gia cảnh của bác sĩ Vương rất tốt, diện mạo lại nhã nhặn, đúng mẫu người mà phụ nữ muốn chọn làm Đồ thầm mắng một tiếng nhã nhặn cặn bã’ và âm thầm mừng rỡ trong lòng. May mắn thay, anh ta không phải khẩu vị đồ ăn’ mà Duy Duy muốn vị của cô bé này ngày càng nặng. Nếu cô muốn ăn chay, chỉ có anh mới được quyền dạy dỗ!Tự tin là thế, nhưng anh bất ngờ trước thái độ niềm nở của cô đối với bác sĩ Vương. Dường như hai người tán gẫu rất ăn ý. Anh lập tức đến gần, bất kể ra sao cũng đem tên cặn bã này đuổi đi.“Bác sĩ Tiêu, xin chờ một chút.” Phía sau có tiếng nói điềm tĩnh nhắc nhở ra là ông lãnh đạo’. Tiêu Đồ vừa quay đầu, đã thấy bác sĩ Triệu tay cầm phiếu ăn, chuẩn bị nhận cơm.“Bác sĩ Triệu!” Anh chưa kịp gật đầu chào, thì sau lưng có tiếng nói nhiệt tình bắn Đồ quay người lại lần nữa, đã thấy trên môi Duy Duy nở nụ cười tươi như hoa. Nhưng nụ cười niềm nở của cô không phải để dành cho anh. Trái tim Tiêu Đồ chìm xuống trong cay điểm lớn nhất của Duy Duy chính là sự cởi mở. Cho dù đối với người mới gặp lần đầu, cô cũng trao ra rất nhiều thiện chí. Anh cố an ủi bản thân mình như thế.“Bác sĩ Triệu, anh muốn ăn món nào? Tôi giúp anh chọn nhé, mọi người cùng nhau ăn chung đi.” Duy Duy được đứng tới trước, quay đầu lại dùng giọng nói ngọt ngào, và nụ cười tươi tắn hỏi người đàn ông sau nghe qua cũng biết, người được quan tâm chăm sóc ấy không phải là Tiêu Đồ – anh.“Đúng vậy, bác sĩ Triệu! Chúng ta cùng ăn chung để chúc mừng Duy Duy nhận việc mới nhé.” Đứng bên cạnh, bác sĩ Vương lập tức nói chêm vào.“Không cần, cảm ơn!” Bác sĩ Triệu thản nhiên từ Duy thất vọng tràn trề.“Chu Duy Duy!” Tiêu Đồ thật không vừa mắt, thật khó chịu lên bị xem nhẹ đủ lắm rồi! Hơn nữa, cô có cần phải nhiệt tình với người mới gặp như vậy không? Ai kêu tên cô đó? Duy Duy bị tiếng gọi gằn giọng làm nổi hết da gà. Mắt cô nhìn đăm đăm vào cái người – mà giờ phút này cô ít mong muốn nhìn thấy chuyện tối qua, cô thầm nghĩ muốn tránh xa anh ra.“Hi, bác sĩ Tiêu!” Duy Duy thoải mái chào anh.“Em đang làm gì vậy?” Tiêu Đồ nhíu mày trả lời tốt nhất là muốn đến tìm anh, nhưng nhìn bộ đồng phục trên người cô, xác suất dường như bằng không.“Anh không nhìn thấy hả? Em đang làm việc.” Duy Duy vẫn giữ nụ cười thật tự nhiên.“Tại sao không bàn bạc với anh?” Sắc mặt anh trở nên u ám, thẳng thừng đặt câu ngoài có rất nhiều tên dê xồm! Đặc biệt trong căn tin này đều là những con sói khoác áo blouse người ở chung một nhà, chẳng phải có chuyện gì cũng cùng bàn bạc sao? Làm tiếp tân trong bệnh viện và làm tiếp viên trên máy bay thì có gì khác nhỉ?Nếu anh biết trước việc này, nhất định sẽ phản đối cô dấn thân vào bói. Xung quanh đã có vài ánh mắt Sói’ đang chăm chú nhìn lại đây.“Em đã bàn bạc qua với anh rồi!” Duy Duy làm vẻ mặt vô tội. Bởi vì, cô đang làm một phép nào chứ! Anh muốn tiến lên bắt lấy cô chấn vấn, thì…“Ách xì!” Mũi anh ngứa ngáy và đánh hắt xì.“Sao em lại xịt thuốc độc lên trên người?” Anh cau mày vậy, Duy Duy mỉm cười tươi như đóa hoa hồng nở rộ, nói“Công việc cần mà!” Tên này vẫn như xưa, rất dị ứng với mùi nước còn bé, cô vì anh đã lén lút quăng lọ nước hoa của mẹ. Mà bây giờ, anh đền đáp cô những gì? Là mượn rượu giả điên!Đúng! Tới giờ cô vẫn hoài nghi, tối qua mình bị người ta lừa vào tròng. Còn đem đầu lưỡi tiến vào, làm mỗi lần nhớ lại cô đều cảm thấy ghê tởm! Đêm qua cô bị dọa đến choáng váng, thậm chí không biết mình đã nuốt xuống cổ họng bao nhiêu nuốt bọt của anh? Chắc bây giờ tên này đang thích chí, vì nghĩ đã chinh phục được cô?“Em bàn bạc với anh khi nào?” Anh không dám tới gần, bởi vì trên người cô nồng nặc mùi nước hoa. Nếu tiến thêm một bước, anh chỉ sợ mình bỏ chạy vào toilet nôn mửa đến dị ứng đến mức ngay cả bữa cơm trưa, anh cũng không còn thấy ngon miệng.“Tại sao em lại vẽ mình như một bảng pha màu thế kia?” Anh kêu lên khi phát hiện ra điều trang điểm rất hoàn hảo Kẻ chân mày thật đậm, chải mascara thật dày, son môi thật tươi, nhưng tất cả đều lạ lẫm!Anh thích sự tự nhiên tươi sáng như con búp bê trong màn sương làm động lòng người của cô, chứ không phải một người có khuôn mặt diễm lệ lúc này!Duy Duy cười ẩn ý, kiễng mũi chân lên, giả vờ ngửa đầu ngây thơ nói ra năm chữ“Công việc đòi hỏi mà!” Cô là một bình hoa di động thì sao, anh dám cắn côCô không quên dùng chiêu một ná bắn hai chim’Thứ nhất, cám dỗ được bác sĩ hai, làm Thỏ Thỏ giết tình, chặt đứt yêu đối với cô!Vì vậy trước mặt bác sĩ Triệu, cô là một người nhiệt tình tử tế, dìu dàng đáng yêu tranh thủ lấy lòng anh. Còn trước mặt bác sĩ Tiêu, cô bày ra sự kệch cỡm, phóng đãng đến kinh tởm làm anh chán ngán.“Về phần việc làm, đêm qua em đã bàn bạc, và anh cũng đồng ý rồi còn gì!” Cô nhíu mày nói, cố tình làm bộ thiệt thật sự say rượu chỉ còn ba phần thanh tỉnh, thì cô muốn thử xem, khi anh luồn đầu lưỡi mình vào miệng cô, có phải đã tỉnh táo rồi chưa!“Hồ…” Anh dừng lại kịp lúc.“Đêm qua cả người anh đều lơ mơ không rõ, em có đề cập qua với anh sao? Xin lỗi, anh quên mất.” Quả thật đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt!Ha ha, nên xin lỗi đúng không? Đáy lòng Duy Duy giấu nụ cười cuộc bây giờ ai là người giả bộ ngây thơ? Tối qua sau khi về phòng, cô đã suy đi nghĩ lại, càng nghĩ càng thấy vô lí. Kì lạ hơn là lúc cô cất tiếng mắng mỏ, thì hành động ngay lập tức bị tiêu diệt’. Mặt khác khi cô sắp nổi cơn điên, chuẩn bị giơ chân tống cho một cước, thì người nào đó đã chìm vào giấc ngủ hết sức kịp thời.“Đêm qua anh say rượu, chỉ nhớ mình đi tắm rửa… Ồ! Hóa ra là em săn sóc anh hả?” Khóe môi anh cong lên nụ cười cảm người Duy Duy phát ra dấu hiệu cảnh giác. Bởi vì, mỗi khi anh cười như thế, lông tơ cô dựng ngược hết lên.“Chắc làm em mệt lắm nhỉ? Ở chung phải đùm bọc nhau thật tốt!” Anh tiếp tục nói lời cảm quanh vang tới tiếng thở dài lạnh toát.“Duy Duy, cô ở chung với bác sĩ Tiêu à?” Bác sĩ Vương kinh ngạc chung? Hóa ra đây là hoa đã có chủ? Chuyện này có được tính như tin động trời không? Ngay cả bác sĩ Triệu đang bưng khay cơm của mình, cũng lướt nhìn về phía bọn phải như thế, cô lại bị sập bẫy của người nào đó nữa rồi!Duy Duy lén lút lấy tay quẹt nước mắt, tiếp tục nở nụ cười, dùng chiêu gậy ông đập lưng ông’.“Anh trai à, sao anh chóng quên quá! Đêm qua chúng ta đã thống nhất, ở trong bệnh viện đừng nhắc tới chuyện chúng ta là anh em mà.”Một tiếng anh trai’ của cô, làm ngực Tiêu Đồ cứng chân của bác sĩ Triệu không dừng mà đi lướt qua.“Ồ! Thì ra hai người là anh em!” Giọng bác sĩ Vương vui mừng như quanh, đám Sói’ mặc áo blouse cũng lộ ra sự vui mừng.“Đúng vậy.” Duy Duy cười trả mặt Tiêu Đồ sa sầm xuống.“Chu Duy Duy, tại sao em đến làm việc ở bệnh viện?” Anh thấy hơi kì lạ, vì vậy, dứt khoát phải tìm hiểu nguyên phải cô muốn thực hiện ước mơ năm mười hai tuổi? Mặc dù cô không làm được y tá, nhưng cũng cố gắng thực hiện lời hứa? Tốt nhất là anh để đoán đúng ý nghĩ ngây thơ ấy!Đối mặt với sự chất vấn của anh, Duy Duy chỉ im lặng, rồi cố tình liếc về chiếc bàn sau lưng anh cách đó không xa… Nơi đó, bác sĩ Triệu đang chăm chú ăn cơm. Vài sợi tóc dài rũ xuống trước trán, che đôi chân mày rậm của anh, nhìn thật quyến rũ và đẹp Đồ nhìn theo ánh mắt của cô, trong lòng vang lên tiếng cảnh báo lớn, có một sự bất ổn thổi qua người anh.“Thỏ Thỏ, em nghĩ mình đã gặp được tình yêu đích thực rồi!” Duy Duy nở nụ cười nhẹ nhàng, tha thiết nói cho anh biết. Bầu trời đang yên tĩnh bỗng truyền đến tiếng gầm rú, tỏa ra hai luồng ánh sáng di động’ mềm mại. Từ đám mây mờ trong không trung, đưa ra một chiếc đuôi xinh đẹp từ từ hạ xuống mặt đất…“Kính thưa quí khách, xin cảm ơn quý khách đã đáp chuyến bay từ Mỹ đến Thượng Hải. Máy bay của chúng ta sẽ hạ cánh xuống sân bay quốc tế Thượng Hải trong giây lát, xin quý khách ngồi vào vị trí và cài dây an toàn…” Tiếng phát thanh từ trong cabin truyền ra là giọng nói ngọt ngào bằng tiếng Anh tiếng Trung nhuần nhuyễn của người tiếp viên hàng vị trí chỗ ngồi gần cửa sổ của khoang phổ thông, có kê cuốn sách y học lâm sàng chuyên nghiệp rất nặng, tiêu đề Giải phẫu cơ thể người và sự phát triển của phôi thai», được nhẹ nhàng khép lại. Rồi người đàn ông dùng những ngón tay thon dài tháo cặp mắt kính xuống, lộ ra gương mặt trắng hồng rất đẹp mệt mỏi đưa tay ra xoa nhẹ trên máy bay hơn mười mấy tiếng đồng hồ đối với những người thân thể khỏe mạnh cũng đã cảm thấy mệt mỏi, huống hồ chi người có thể chất không tốt như anh. Hiện bây giờ, nhìn anh mệt mỏi như sắp chết, các nếp nhăn còn hằn sâu hơn.“Hi, anh sẽ chuyển máy bay đi về Ôn Châu, phải không?” Nữ hành khách ngồi bên cạnh, liếc nhìn thấy tấm vé chuyển máy bay của anh, vui mừng cất tiếng hỏi.“Vâng.” Anh thản nhiên trả lời, không quá mất lịch sự.“Anh làm việc ở Ôn Châu hả?” Nữ hành khách ngoài của anh rất nho nhã, không giống những thương nhân cho vay nặng lãi.“Vâng.”“Anh là bác sĩ à?”“Vâng.”Quả nhiên cô ta đoán đúng.“Ở Mỹ, nền y học phát triển cao hơn so với trong nước nhiều, tại sao anh lại về nước vậy? Mà còn chọn làm việc ở một thành phố nhỏ nữa?” Nữ hành khách liên tiếp tìm đề tài bắt chuyện.“Chỉ là lí do cá nhân thôi.” Cuối cùng lần này anh đã trả lời được nhiều chữ độ của anh rất ôn hòa nhưng nữ hành khách lại có cảm giác lành lạnh khó hiểu, suýt chút nữa cụt hứng, nên nói rõ ràng hơn“Tôi làm việc tại Ôn Châu, cũng chờ để đổi chuyến bay đi về đó. Chúng ta cùng nhau chờ chuyển máy bay nhé.” Có thể đổi ghế ngồi gần như bây giờ, làm bạn cũng mỉm cười một cách lịch sự“Không cần đâu.”“Hành lý của tôi ít lắm.” Sợ anh hiểu lầm, nữ hành khách vội lên tiếng giải nữ khi đi máy bay chủ động đến gần đàn ông chỉ có hai mục đíchThứ nhất là muốn tìm một người lao động miễn hai là có hứng thú với người đàn ông đó, nên muốn tìm cơ hội làm đàn ông trước mặt, thân hình cân đối, cử chỉ nho nhã, khí chất vượt trội… đó là những yếu tố cơ bản mà phụ nữ yêu thích nhất.“Thật ngại quá, hành lí của tôi rất nhiều, hơi bất tiện.” Anh vờ như không hiểu ám chỉ của nữ hành khách,Thêm những tiếng ầm ầm’ vang lên, máy bay đã hạ cánh thành công xuống mặt đất.“Đây là lần đầu tiên anh đi Ôn Châu sao? Tôi còn trong kì nghỉ phép, tôi có thể đưa anh đi tham quan xung quanh thành phố.” Nữ hành khách vẫn chưa bỏ ý định làm máy bay vừa mở ra, anh tháo dây an toàn, đem cuốn sách ném vào trong giỏ. Lúc này đây anh trực tiếp lạnh nhạt và lộ ra thái độ thất lễ, khiến nữ hành khách chưa muốn từ bỏ ý định ân cần bỗng chốc cứng đờ cả ghét nhất phải giả vờ. Mặc dù giả vờ là bản năng của anh nhưng cũng phải dùng đúng đối tượng! Vì vậy nếu người qua đường không hiểu ý, thì anh thật sự chẳng phải là người có tính kiên nhẫn.* * *Xuống máy bay, một cơn gió đông ẩm ướt lạnh lẽo thổi phất qua chiếc áo lông màu đen rồi đổ vào cổ, nhưng anh chỉ nhíu mày không cảm thấy khó vì tấm thân lục bình này cuối cùng đã sắp về tới nhà. Duy Duy sinh bnh, loại bệnh này có tên gọi là bệnh tương tư’. Thứ tình yêu đơn phương sét đánh ấy tấn công ào ạt, khiến cả người cô cảm thấy như long trời lở đất. Vì thế Duy Duy bắt đầu tự mình đề ra phương án hành độngBước thứ nhất Làm quen với anh thứ hai Chinh phục anh thứ ba Kết hôn với anh biết tại sao trong lúc này đây, cô có một cảm xúc thật mãnh liệt đối với Người ấy’. Mỗi tế bào trên cơ thể cô đều hưng phấn nói rằng Anh ấy! Chính xác là anh ấy!Mục tiêu được xác định, dũng cảm bước lên phía trước! Cho nên mỗi khi có thời gian nhàn rỗi, Duy Duy chạy thẳng về phía phòng tập thể dục. Kết quả sau N lần chăm chỉ chạy tới lui, cuối cùng cô cũng đã được gặp anh phòng tập VIP, ở một góc phòng nọ, có một người đang điều khiển các phím bấm trên máy, liên tục ấn tăng gia tốc… Từ ba mươi phút, bốn mươi phút, rồi sáu mươi phút…Tuy anh ta ăn mặc đơn giản nhưng đôi vai vẫn thật hấp dẫn. Ở dưới ánh nắng trong trang phục thể thao màu trắng, làm lộ ra vùng da dâu khiêu gợi trên cổ. Khi anh ta tập luyện, những giọt mồ hôi như mưa theo thái dương lăn xuống cổ rồi chảy vào cơ ngực nhìn vô cùng quyến mở một cuộc thi bình chọn người đàn ông có cơ ngực đẹp nhất, Duy Duy chắc chắn sẽ bỏ phiếu cho anh ta. Bởi vì tỉ lệ cơ thể của anh ta rất cân xứng, không thiếu hay thừa một cơ bắp nào. Hoàn toàn xứng đáng là một vóc dáng đẹp. Thậm chí Duy Duy nhạy cảm phát hiện, bên cạnh mình có hai con nhóc người ngoại quốc đang nhìn vào anh ta, rồi nuốt nước miếng ừng giờ trên máy chạy bộ, đôi chân thon thả rắn chắn kia đang chạy từ chậm đến nhanh, mỗi động tác đều nhịp nhàng đúng kĩ thuật. Anh ta cho người khác cái cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái giống như Duy có thể khẳng định rằng, anh ta tuyệt đối không phải là mẫu người đàn ông ngực to đầu óc rỗng tuếch. Bởi vì anh ta cho cô một cảm giác mạnh mẽ nhưng không huênh Duy nuốt nước miếng, loại cảm xúc khẩn trương của người con gái thời đại này cô chưa từng nếm trải. Duy Duy có dự cảm như mọi chuyện đã được ông trời an bài rất êm chạy của anh ta chậm dần, chiếc máy từ từ giảm tốc độ rồi ngừng hẳn, kết thúc buổi tập luyện hôm nay. Anh ta lấy chiếc khăn dắt trên cổ, tùy ý lau những giọt mồ hôi ướt đẫm nhưng cả người nhìn vẫn còn tràn đầy năng lượng.“Hi.”“Xin chào.”“Lần trước chúng ta đã gặp nhau rồi.”Trong lòng Duy Duy không ngừng diễn thử cách bắt chuyện làm quen. Duy Duy là một cô gái to gan, chưa bao giờ suốt ngày suy nghĩ người ta có thích mình hay không, hoặc lo lắng nếu cô quá mức chủ động sẽ làm mục tiêu đâm ra đề phòng, mà khiến tinh thần mình bất an. Cô tin tưởng rằng, số phận là do con người tạo ra, dũng cảm thử qua mới làm lương tâm không hổ thẹn.“Hi.”“Xin chào.”“Tôi thấy anh rất quen mặt lắm, trước kia chúng ta có gặp nhau chưa?”Cô đang muốn tiến lên phía trước, thì đã có người nhanh chân hơn. Đó là hai con nhóc người phương Tây, đang dùng thứ tiếng Trung bập bẹ, ra sức mồi chài anh khi Duy Duy lấy lại tinh thần thì thấy anh ta mỉm cười, chẳng chờ hai con nhóc người Tây kia nói thêm thứ gì, im lặng khỏi phòng tập thể dục mà không thốt bất cứ câu vì mất tiếp cận, nên phương án hành động thứ nhất coi như thất bại. Tuy nhiên đối với phương diện nam nữ, Duy Duy là người theo đuổi có cá tính, chưa thành công thì có chết cũng không lùi Duy tắm rửa xong, đang bắt đầu tìm cơ hội cùng mục tiêu không hẹn mà gặp, thì có một bóng người nhào tới.“Duy Duy cưng ơi!” Trời xanh quả thật không chiều lòng người, một miếng cao dán trên da chó chàng ràng bám riết theo cô. Cho dù có yêu em cũng xin anh quên đi, hoặc là giữ nó như một bí mật chôn sâu ở trong lòng đến suốt cuộc đời!’Anh giật mình tỉnh giấc, mồ hôi chảy đầm đìa. Lồng ngực vẫn cảm thấy phiền muộn và đau đớn như mọiÁnh nắng sáng sớm lấp ló chiếu qua khung cửa sổ, tạo những gợn sóng nhỏ soi vào gương mặt đẹp như tạc tượng của anh. Trên gương mặt trầm tĩnh ấy, chứa vô vàng chua chát và ảm cô đơn không đáng sợ, điều đáng sợ là người cô đơn nhìn không thấy điểm dừng cuối cùng. Anh đã bị nỗi cô đơn gậm nhấm đến héo mòn suốt ba ngàn một trăm đêm hoang lạnh trên nước xúc động quả nhiên là điều tồi tệ!Ở thời niên thiếu xa xưa ấy, một phút xúc động nhất thời đã gây ra sự sai lầm đáng tiếc. Nó khiến cho nỗi cô đơn của anh dài như vô tận, phần còn lại của thế giới chìm dưới đống tro tàn mất mát…Những thứ không muốn mất đi, sẽ càng có nguy cơ bị mất nhiều hơn. Càng muốn nắm chặt lấy nó thì lại phát hiện ra, cho dù có cố sức để nắm giữ bằng hai bàn tay cũng chỉ hoài công phí phải muốn quên là có thể quên đi! Rất khó để chôn vùi!Hi Hi luôn truy vấn anh.Anh trai! Anh còn giận chị gái sao?’Ban đầu chỉ là bực tức nhưng trên thực tế là sự xấu hổ, sau đó anh giận dữ bản thân mình quá phụ thuộc vào trái tim cô. Vì nguyên do ấy, mà họ đã tiêu tốn’ tới tám năm dài đằng đẳng. Thật không thể nào tưởng tượng được!“Thỏ Thỏ à! Anh muốn ăn bữa sáng không?” Không có tiếng gõ cửa, chỉ thấy cánh cửa không khóa mở ra, rồi một khuôn mặt tười cười thò đầu vào bữa sáng hả? Đang chìm trong suy tư, anh lập tức khôi phục lại vẻ bình tĩnh như thường, liếc nhìn đồng hồ rồi giơ tay mình lên cho cô gần mười một giờ trưa rồi mà còn ăn điểm tâm sao? Anh nhíu mày, cố gắng thể hiện cử chỉ mà cô quen thuộc nhất… Đây là dấu vết còn lưu lại sau tám năm xa cách.“Được rồi, ăn cơm trưa.” Cô vẫn cười ngọt lịm, tính tình hiền hòa như nở nụ cười ngọt ngào, cũng cố gắng làm cử chỉ mà anh quen mắt nhất.“Đợiút, anh ra ngay.”Anh bước xuống giường, muốn đi vào đánh răng nhưng tầm mắt vô tình lại lọt vào một góc khác như đang tìm một cái gì đó…Trên thực tế anh từng nghĩ rằng, xa cách nhau nhiều năm như vậy thì đã quên hết mọi thứ. Nhưng sự thật là ngay cả cái nhăn mày lúng túng của cô, vẫn còn như in trong đầu anh, không thể nào bôi nhanh sau đó, anh nhìn thấy cô đứng bất động ngơ ngác, hai gò má đỏ ửng… Cử chỉ vẫn giống như đúc trong trí nhớ của thu ánh mắt lại, bình thản theo dõi cô, rồi nhìn trên góc giường, nơi có món đồ mà tối hôm qua cô đã cởi ra quăng lên đó…“Hôm nay trời nắng đẹp quá.”Cô cười tủm tỉm, ra vẻ tự nhiên lẳng lặng đặt mông mình lên giường, thành công ngồi’ trên chiếc nội y xinh xắn. May quá! Tối qua anh đi ngủ trễ, không nhìn thấy gì… Cô biết như vậy nhưng cũng muốn ôm đầu khóc rống lên cho bớt mắc cỡ.“Em không muốn ăn cơm chung sao?” Vẻ mặt của anh vẫn bình thường, phớt lờ động tác bối rối của qua anh đã xem xét nó kĩ rồi, bây giờ còn giá trị gì mà muốn nghiên cứu nữa chứ? ^_^“He he he, em phơi nắng trước rồi ăn sau cũng được.” Cô mở đôi mắt tròn xoe lên, mở miệng đẩy đưa rất nghệ cười hehehe’ của cô đã sử dụng sai đối tượng, người ta rất sành sỏi’ để bắt trúng điểm yếu của giờ nghĩ lại cô thấy mình lơ đễnh quá. Đêm qua vì lịch sự, nên trực tiếp ra khỏi phòng rồi bước thẳng vào giường của Hi Hi, mà quên mất trong phòng mình khắp nơi đều có bí mật’. Cô muốn lợi dụng lúc anh không để ý, đem mấy thứ đồ nhỏ nhắn làm người ta xấu hổ này cất phần Thỏ Thỏ, ngoại trừ sắc mặt tươi tỉnh, cách nói chuyện sâu xa và trầm ổn hơn rất nhiều so với lúc xưa, thì những thứ khác vẫn như tám năm trước đây. Nhưng mà cô đã là người lớn, đối với đàn ông sẽ có những e ngại riêng. Giữa nam nữ có những khác biệt mơ hồ, cô đã nhận biết ra từ nhún vai gật đầu, bước ra khỏi phòng. Chân anh vừa mới r một bước, cô lập tức nâng mông, cầm lấy chiếc áo ngực trong tay như cầm phải thuốc súng…Đi mau lên! Đi nhanh lên! Cô lẩm bẩm… vậy mà bước chân anh đột ngột dừng lại… Cô giật bắn người, cầm chiếc áo ngực giấu ra sau lưng.“À! Đúng rồi, anh quên mất… Em có hay kiểm tra sức khỏe theo định kỳ không?” Anh quay lại hỏi, vẻ mặt thật nghiêm Thỏ đặt câu hỏi chẳng ăn nhập vào vấn đề gì cả, làm cô rất nghi ngờ nhưng vẫn thành thật trả lời.“Em không có.”“Lấy góc độ của một bác sĩ mà nói, anh muốn nhắc nhở em nên đi khám và siêu âm vú. Quan sát xem có tăng sinh tuyến vú hay không, để được điều trị sớm.”Anh còn đề nghị rất chân thành.“Em mặc áo ngực chật quá, rất dễ gây ra hiện tượng vú đôi, lại không phù hợp với sinh lý của cơ thể.”Khám và siêu âm vú? Tăng sinh tuyến vú? Gây ra hiện tượng vú đôi? Cô lấy tay che hai gò má, nuốt xuống cổ họng một luồng khí nóng, cả người đang bắt đầu hóa đá tại chỗ.“Vú của phụ nữ có thể xuất hiện những tình trạng bất thường. Mặc dù em mặc nâng áo ngực ở phía ngoài’ để có bộ ngực hình nón hoàn mỹ, nhưng kết cấu’ bên trong của một người thì không thể thay đổi. Nếu theo đuổi cái đẹp quá cực đoan, chỉ sẽ hủy hoại nó thôi.” Vẽ mặt anh rất chân xuất hiện những tình trạng bất thường? Cô nuốt một ngụm miếng xuống cổ bước lại gần, tỉnh bơ tự mình xem xét khuôn mặt đáng yêu của cô.“Em thức khuya hơi nhiều, nội tiết phát triển bất thường. Nếu còn cứ tiếp tục như vậy, da sẽ có nhiều tàn nhang.”Nội tiết phát triển bất thường? Da có nhiều tàn nhang?Phụ nữ có đến già cũng không muốn nhận mình là xấu, huống chi là cô… Duy Duy bị đã kích như chết đứng, nhìn chằm chằm vào anh. Grừ! Tên này đang cố tình trêu chọc cô đây mà!Anh ấn bả vai cô, nói tiếp.“Tin anh đi, những gì anh nói với em đều là kiến thức chuyên môn.” Sau đó anh không đợi cô trả lời, ung dung bước ra khỏi chỗ nói rồi! Duy Duy ngước mặt lên, nước mắt lưng này chả có một chút thay đổi nào hết! Những ngày thảm thương đang chờ đợi cô phía sống chung’ của những nam nữ độc thân, thật sự làm trái tim người ta kích thích’ đến muốn bay ra ngoài. Sự nham hiểm của Tiêu Đồ Tác giả Đản Đản 1113 Nguồn cv Mưa cầu vồng Edit & Beta Trầm Thảo My Số chương 92 chương và 2 phiên ngoại Tiết tử Cuốn 1 Trong trái tim 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 Cuốn 2 Trái tim yêu 1 2 4 6 9 10 12 13 20 21 23 Cuốn 3 Tơ lòng hoang mang 7 9 10 14 16 19 22 24 Cuốn 4 Trái tim bằng Kim cương 2 3 8 9 11 12 13 15 17 18 20 21 23 Chương Kết Phiên ngoại Đồng phục cám dỗ Bí mật một-hai-ba-bốn-năm! P1 P2 Ebook ~^o^~ Hoàn Bộ truyện này là ss Thảo My tặng cho Nu và Mimi để chúc cho Nu và Mimi sẽ mãi bên cạnh nhau như bây giờ 🙂 Ty, yêu ty nhiều nhiều lắm, cảm ơn ty vì tất cả

sự nham hiểm của tiêu đồ