sổ bệnh án truyện tranh

Tác giả: Nhục Bao Bất Cật NhụcThể loại: Truyện Ngược, Đam MỹGiới thiệu:Bối cảnh của truyện ở hiện đại, nhưng mọi tình tiết hay sự việc diễn ra đều là trong giả tưởng, không phải thực sự xảy ra tại các quốc không có trong xã hội thật, mọi người đừng quá nghiên cứu.Những lý thuyết, chứng bệnh mình xin nhấn mạnh. fic này mình viết khá lâu rồi, đương nhiên nó có vài điểm vô lý, không đúng với thực tế vì lúc đó mình cũng không tìm hiểu kĩ. cũng đừng bắt bẻ về tên của nhân vật là chính quốc hay chung quốc, thái hanh hay tại hưởng. mình viết từ cái lúc chưa có tranh cãi về tên tuổi nhân vật, giờ 1. ĐẠI HỌC Y DƯỢC THÀNH PHỐ Hổ CHÍ MINH Bộ MÔN NỘI Chủ biên: CHÂU NGỌC HOA NHÀ XUẤT BẢN Y HỌC Chi nhánh Thành phố Hồ Chí Minh 2012. 2. Chủ nhiệm Bộ mân Nội - ĐHYD Chủ biên PGS.TS. Châu Ngọc Hoa Ban biên soạn ThS. Nguyễn Xuân Tuấn Anh PGS. "Người nhện" lau cửa sổ bệnh viện nhi đồng bỗng chốc trở thành tội phạm ngồi tù 105 năm vì tội danh không thể dung thứ Hôm thứ 2 (16/4), Jarratt đã bị kết án 105 tù giam (hơn 1 thế kỷ) ở nhà tù liên bang và ra lệnh phải nộp 31.104 ngàn đô la Mỹ (khoảng 700 triệu Điều ông muốn là đem lại cho bạn mình niềm vui và sự an ủi. "Chúng ta đều là thiên thần chỉ có một chiếc cánh, và ta phải ôm lấy nhau để học bay" - Khuyết danh. Xem thêm: Chiếc nệm bị gởi muộn - Câu chuyện nhân văn sâu sắc. Quảng cáo. Từ khoá: truyền cảm hứng Die Zeit Anzeigen Er Sucht Sie. Aug 2, 2022Tóm tắt Truyện Sổ Bệnh Án chương mới nhất, sổ bệnh án đam mỹ, sổ bệnh án wattpad được cập nhật nhanh và sớm nhất tại Toptruyenhaynhat. Xem ngay Với những thông tin chia sẻ trên về sổ bệnh Domain Liên kết Bài viết liên quan Sổ bệnh án truyện tranh đam mỹ Sổ Bệnh Án Đọc truyện Sổ Bệnh Án của tác giả Nhục Bao Bất Cật Nhục, đã full hoàn thành. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. ... Thể loại Truyện Ngược, Đam Mỹ Giới thiệu Bối cảnh của truyện ở hiện đại, nh Xem thêm Chi Tiết Sổ Bệnh Án - [Thể loại D9, D3 ] Bạn đang đọc truyện Sổ Bệnh Án của tác giả Nhục Bao Bất Cật Nhục. Bối cảnh của truyện ở hiện đại, nhưng mọi tình tiết hay sự việc diễn ra đều là trong giả tưởng, không phải thực sự Xem thêm Chi Tiết Lượt xem 640 Sổ Bệnh Án là truyện đam mỹ mới của tác giả Nhục Bao Bất Cật Nhục. Nhân vật chính Hạ Dư và Tạ Thanh Trình đều được xây dựng vô cùng hấp dẫn. Tham khảo thông tin Sổ Bệnh Án review của mình để hiểu hơn về tác phẩm này nhé!. Contents1 Sổ Bệnh Án review nội dung chính2 Đánh giá truyện Sổ Bệnh Án3 Sổ Bệnh Án review nhân vật Tạ Thanh Hạ Dư4 Review Sổ Bệnh Án chương Sổ Bệnh Án review chương Chương H 645 Đọc truyện Sổ Bệnh Án BL ở đâu? Sổ Bệnh Án là truyện đam mỹ hiện đại dài của tác giả Nhục Bao Bất Cật Nhục. Tác giả đình đám với 2 tác phẩm cực kỳ nổi tiếng là Husky và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn và Dư Ô. Chính vì vậy mà mình rất tự tin về sức hấp dẫn của Sổ Bệnh Án. Sổ Bệnh Án review nội dung chính Truyện có bối cảnh hiện đại với 2 nhân vật chính là Hạ Dư và Tạ Thanh Trình. Trong đó, Hạ Dư là một thiếu gia nhà giàu nhưng lại mắc bệnh lạ. Còn Tạ Thanh Trình trước đó là bác sĩ về sau trở thành giảng viên. Nếu bạn thích truyện thụ lớn tuổi hơn công tựa như Sở Vãn Ninh và Mặc Nhiên thì đây chính là lựa chọn tốt cho bạn. Tạ Thanh Trình là bác sĩ điều trị bệnh cho Hạ Dư khi cậu còn nhỏ. Về sau bác sĩ Tạ nghỉ việc và làm giảng viên. Hai người được miêu tả khá lạnh lùng với nhau và là trai thẳng 100%. Trớ trêu hơn, Hạ Dư còn một lòng yêu Tạ Tuyết, em gái của Tạ Thanh Trình. Giữa họ chẳng hề có chút quan hệ gì, thậm chí Tạ Thanh Trình còn từng kết hôn và đã ly hôn. Sau thời gian gặp lại, giữa Hạ Dư và Tạ Thanh Trình càng thêm mâu thuẫn. Mà đỉnh điểm là việc Hạ Dư phát hiện Tạ Thanh Trình từng kỳ thị, chán ghét bệnh nhân của mình. Hạ Dư đau lòng, mất niềm tin và có đoạn thời gian lêu lỏng. Tạ Thành Trình đã tìm mọi cách xin lỗi nhưng vẫn không được. Và trong một lần, khi cả hai đều uống phải loại rượu mạnh, không tỉnh táo, Hạ Dư đã cưỡng ép Tạ Thanh Trình. Từ đây cũng bắt đầu cho nhiều sự việc diễn ra sau này. Song song với mối quan hệ giữa hai nhân vật chính đó là các vụ án đầy ly kỳ. Cũng chính tù đây các bí mật quá khứ của Tạ Thanh Trình và bệnh tình Hạ Dư được tiết lộ. Đánh giá truyện Sổ Bệnh Án Truyện Sổ Bệnh Án theo mình đánh giá là rất đáng đọc. Truyện được xây dựng bối cảnh xã hội riêng biệt, rõ ràng, mỗi nhân vật đều có tính cách đặt biệt. Tuyến tình cảm của cặp đôi chính khá từ từ, không dồn dập. Cũng nhờ vậy mà độc giả sẽ cảm nhận được diễn biến thực tế hơn. Thụ lớn tuổi hơn và là bác sĩ từ nhỏ của công Đặc biệt ở đây là câu chuyện xoay quanh họ. Những vụ án kỳ bí và nhiều khúc mắc trong tương lai chắc chắn sẽ mang đến bất ngờ cho người đọc. Ngoài ra, truyện cũng có nhiều cảnh ngọt ngào, cảnh H thú vị. Truyện vẫn chưa kết thúc nên mình không thể đánh giá được kết cục cuối cùng. Tuy nhiên như nhiều tác phẩm của Nhục Bao Bất Cật Nhục chắc chắn sẽ là một kết thúc hạnh phúc thôi. Sổ Bệnh Án review nhân vật chính Cách xây dựng tính cách nhân vật của tác giả Nhục Bao Bất Cật Nhục luôn là điều mà mình thích nhất. Ở đây mình sẽ nói về hình tượng hai nhân vật chính Tạ Thanh Trình và Hạ Dư. Tạ Thanh Trình Tác giả đã từng bật mí, mình thích viết về những nhân vật có tính cách đặt biệt. Những con người có vấn đề về tinh thần, người cứng cỏi… Nhân vật Tạ Thanh Trình là một người cứng cỏi như vậy. Nếu bạn yêu thích Sở Vãn Ninh khẳng định bạn cũng sẽ thích Tạ Thanh Trình. Anh là một người anh trai mạnh mẽ, luôn quan tâm em gái và tập trung tinh thần phần lớn vào công việc. Tạ Thanh Trình xuất hiện với hình ảnh lịch lãm, chỉnh chu, lạnh lùng và là một giảng viên đại học. Hình tượng nhân vật Tạ Thanh Trình Tạ Thanh Trình đã từng cưới vợ nhưng đã sớm chia tay. Lý do chính là anh dường như quá lãnh đạm trong mọi việc, kể cả chuyện chăn gối. Cuộc sống của Tạ Thanh Trình được bật mí bị đồng nghiệp cũ chán ghét. Lý do là vì anh đã từ bỏ làm bác sĩ khi không muốn mình phải chịu các rủi ro do bệnh nhân gây ra. Nhưng phía sau chắc chắn sẽ còn những uẩn khúc. Dù vậy anh cũng không mấy quan tâm với những lời đồn thổi ngoài kia. Tạ Thanh Trình sống tùy theo sở thích của mình, chọn làm những điều mà mình cho là đúng. Hạ Dư Hạ Dư là nhân vật công mà mình khá thích. Hạ Dư nhỏ tuổi hơn Tạ Thanh Trình, vì yêu em gái bác sĩ Tạ mà chọn làm sinh viên của cô ấy. So với nhiều nhân vật công trong truyện đam mỹ hiện đại thì Hạ Dư có tính tình khá tốt. Dù không thích nhưng cũng không chán ghét hay làm hại Tạ Thanh Trình. Cậu bị một chứng bệnh về thần kinh từ nhỏ và chắc chắn căn bệnh này về sau sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến diễn biến của câu chuyện. Trong mắt mọi người, Hạ Dư là một chàng sinh viên nhà giàu, điển trai và khá lịch thiệp. Nhưng con người cậu mỗi khi phát bệnh là không thể kiểm soát bản thân. Đây cũng chính là lí do dẫn đến mối quan hệ dây mơ rễ má với Tạ Thanh Trình. Hạ Dư, chàng công trong Sổ Bệnh Án Review Sổ Bệnh Án chương H Đọc đam mỹ bây giờ mà thiếu H thì đúng là ngứa ngáy trong người. Trình viết H của Nhục Bao Bất Cật Nhục thì thôi không cần phải bàn cải nữa. Hiện tại qua hơn 60 chương thì đã có các chương H xịn sò cho người đọc. Đặc biệt tác giả rất tâm huyết khi viết các cảnh này. Mỗi chương H đều có độ dài trên 10000 chữ, gấp 2,3 lần các chương bình thường. Sổ Bệnh Án review chương 53 Độc giả nên kết hợp đọc chương 52 sẽ nắm rõ hơn và có cảm nhận chân thật hơn. Cảnh H diễn ra trong một phòng rượu VIP, có cả phòng ngủ bên trong. Lúc này Hạ Dư đang chán ghét, câm phẫn và mất đi niềm tin với Tạ Thanh Trình. Trong khí đó, giảng viên Tạ muốn xin lỗi, chấp nhận yêu cầu uống rượu, tạ lỗi. Ai ngờ rượu này lại không phải rượu bình thường. Cũng chính vì vậy mà Hạ Dư đã mất đi bản tính, cưỡng ép Tạ Thanh Trình. Cuộc hoan ái ở chương 53 khá bạo lực, cả hai ẩu đã và những nụ hôn cũng thấm đẫm vị tanh của máu. Đây là chương H rất hay của Sổ Bệnh Án mà bạn không thể bỏ qua. Sổ Bệnh Án chương H 53 Chương H 64 Lúc này đã trải qua hơn 10 ngày từ sau sự kiện ở chương 53. Hạ Dư sau lần đó vẫn luôn có một niềm khao khát với thân thể của Tạ Thanh Trình. Và khi gặp lại trong một buổi lễ của trường cậu đã không thể kiềm chế mình. Trong căn phòng thay đồ chật hẹp, trước ánh gương, hình ảnh hai người ân ái hiện lên. Và dĩ nhiên giảng viên Tạ cũng chống trả quyết liệt. Chỉ là cậu Hạ Dư có thứ để uy hiếp anh ấy. Chương H 64 cũng cực kỳ hấp dẫn Đọc truyện Sổ Bệnh Án BL ở đâu? Truyện Sổ Bệnh Án ở Việt Nam không có quá nhiều nhà dịch. Bản mình đọc là do nhà Nhất Diệp Chi Chu dịch. Cá nhân mình cảm nhận bản dịch rất dễ hiểu, văn phong tốt và đặc biệt là cập nhật rất nhanh. Ngoài ra còn có Sổ Bệnh Án Stormi, nhà Dê Nhỏ Ngắm Sao. Dưới đây là link đọc truyện cho các bạn Sổ Bệnh Án nhà Nhất Diệp Chi Chu Tại Bệnh Án nhà Stormi Tại Bệnh Án Dê Nhỏ Ngắm Sao Tại đây. Trên đây là bài Sổ Bệnh Án review theo cảm nghĩ của mình. Đây là một bộ truyện với tình tiết mới lạ và hứa hẹn sẽ còn nhiều bất ngờ ở các chương sau. Hãy cùng mình theo dõi những diễn biến tiếp theo của bộ truyện này nhé! Được gắn thẻ đam mỹ, sổ bệnh án Đam MỹTruyện Ngược Nguồn Edit + Beta Chu 68,750 Hoàn Thành 015446 13/04/2023 Đánh giá 9/10 từ 67 lượt Bạn đang đọc truyện Sổ Bệnh Án của tác giả Nhục Bao Bất Cật Nhục. "Lách cách". Hết thảy bóng tối bỗng sáng bừng, màn ảnh chớp động, hình ảnh dần hiện lên. Đây là một gian phòng ký túc xá cho nhân viên nhà trường, khu cũ nhất có tuổi đời trăm năm nằm tít trong góc cùng của tòa nhà, tại nơi hiu quạnh, học viện hơn phân nửa là đẩy các giáo viên trẻ tuổi xanh tươi mơn mởn vào này nhìn từ ngoài vào lát gạch đỏ cùng trắng khá đẹp, dây leo thường xuân xanh tươi lan ra xinh xắn động lòng quấn quanh tòa nhà xanh biển cũ, ai đi ngang qua cũng đều không nhịn nổi liếc nhìn mấy bận, có may mắn trở thành giáo viên, tới khi đi vào mới chợt nhận thấy—— hóa ra căn phòng này đã tu sửa lâu năm, trong mặt tường toàn dấu vết loang lổ, giống như để lộ vẻ mỏi mệt sau vô số lớp trang yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Thiếu Gia Con Nhà Giàu Đích Thực Tái Hôn hoặc Sau Khi Sống Lại Tranh Của Tôi Hot Khắp Thế Giới Chương 1 Kính khai. Chương 2 Khi ấy tôi còn là học sinh. Chương 3 Ngay từ ban đầu tôi đã có mâu thuẫn với anh ta. Chương 4 Khi gặp lại tôi rủ mắt nhìn anh ta. Chương 5 Anh ta ly hôn rồi. Chương 6 Domain Liên kết Bài viết liên quan Sổ bệnh án truyện tranh đam mỹ Sổ Bệnh Án Đọc truyện Sổ Bệnh Án của tác giả Nhục Bao Bất Cật Nhục, đã full hoàn thành. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. ... Thể loại Truyện Ngược, Đam Mỹ Giới thiệu Bối cảnh của truyện ở hiện đại, nh Xem thêm Chi Tiết Sổ Bệnh Án - [Thể loại D9, D3 ] Bạn đang đọc truyện Sổ Bệnh Án của tác giả Nhục Bao Bất Cật Nhục. Bối cảnh của truyện ở hiện đại, nhưng mọi tình tiết hay sự việc diễn ra đều là trong giả tưởng, không phải thực sự Xem thêm Chi Tiết Stormi Chương 1 Gương mở “Cành cạch”. Mọi thứ chuyển từ tối sang sáng, màn hình chớp nháy, hình ảnh bắt đầu hiện lên. … Đây là ký túc xá dành cho nhân viên trong trường học, là tòa nhà nằm ở góc hẻo lánh nhất trong dãy tòa nhà của ngôi trường cũ kỹ trăm năm tuổi, vị trí xa tít tắp, học viện cho hơn phân nửa số giáo viên trẻ tuổi qua đó ở. Bên ngoài tòa nhà lát gạch đỏ thềm trắng trông vô cùng đẹp mắt, thường xuân vươn dây leo xanh mướt quấn quanh tòa nhà kiểu phương Tây cổ kính, ai đi ngang qua cũng nhịn không được phải nhìn thêm vài lần, song những người may mắn trở thành thầy giáo vào rồi mới vỡ lẽ —— Thì ra tòa nhà này đã được xây dựng từ rất lâu, vách tường bên trong đã bong tróc nhiều lớp, hệt như một gương mặt mỏi mệt chẳng biết đã đắp bao nhiêu lớp phấn son. Mỏi mệt đến mức ngay cả một chiếc TV truyền hình kỹ thuật số cũng không có, mỗi phòng trong ký túc xá chỉ được cấp cho một chiếc TV truyền hình cáp có thể nói chẳng khác gì đồ cổ. “Vùng trung và hạ lưu sông Trường Giang liên tục xuất hiện những cơn mưa xối xả…” Thiếu niên bước qua lối vào hàng lang, tiếng chương trình TV len lỏi ra khỏi cửa kính phòng thường trực, bác gái trực ban xưa nay luôn ngăn cậu lại mà trách mắng “Ầy, bạn nhỏ à cháu có hiểu không? Đây là ký túc xá dành cho nhân viên trường, nơi các giáo viên ở, một học sinh như cháu đừng có chạy vào trong này mãi.” Thế mà hôm nay bác gái chẳng buồn chất vấn cậu, có lẽ là bà đang ngẩn người, hoặc là luống tuổi nên mắt mờ, không cảm giác được cậu đi ngang qua trong bóng tối. Cậu lên thẳng lầu ba, gõ vang cánh cửa sắt quen thuộc. Cửa “két” một tiếng mở ra, người phụ nữ ngồi bên trong ló đầu hỏi “Là em à?” Thiếu niên nhỏ giọng đáp “Cô Tạ.” Dẫu cho đã muộn lắm rồi, thiếu niên còn là khách không mời, nhưng cô là cô giáo của cậu, cũng là người có quan hệ mật thiết nhất với cậu trong trường học, thế nên sau phút chốc kinh ngạc, cô vẫn mời cậu vào phòng mình. Pha một tách trà, cắt lát gừng cho vào, bên ngoài mưa tầm tã, cô cảm nhận được trên người thiếu niên ướt át mà lạnh lẽo, trà gừng nóng có thể giúp xua lạnh. Cô Tạ đặt tách trà bốc hơi nóng lên bàn trà trước mặt cậu thiếu niên “Về hồi nào thế?” “Hôm nay mới vừa về.” Thiếu niên co quắp đứng trước sô pha. Cô Tạ nói “Mau ngồi đi.” Bấy giờ thiếu niên mới ngồi xuống, siết tay đặt trên đầu gối, dè dặt không dám chạm vào tách trà kia. “Sao về mà không báo trước cho cô biết. Muộn thế này rồi vẫn còn xe buýt đến trường à?” “… Vâng.” “Vậy chuyện trong nhà xử lý sao rồi?” Thiếu niên im lặng chốc lát, cúi đầu moi cái lỗ rách trên quần jeans của mình. “Mẹ em vẫn muốn cho em nghỉ học…” Cô Tạ lặng thinh. Đã là sinh viên đại học rồi, học sinh chọn học hay không học, nhà trường không có quyền can thiệp. Cô Tạ đã nói chuyện với mẹ của thiếu niên trước mặt, hứa rằng sẽ xin miễn giảm học phí cho gia đình có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, hy vọng bà có thể cho phép đứa con vất vả lắm mới thi đậu đại học được học hết bốn năm. Nào ngờ người mẹ kia lại kiên quyết từ chối —— “Học cái gì? Học tiếng Trung hả? Ai mà không biết nói tiếng Trung? Các người lừa tiền thì có!” Cô Tạ ôn tồn nói lý lẽ với bà ta “Cậu bé có năng khiếu lắm, bà xem, đã lên năm hai rồi, bỏ dở nửa chừng không phải rất đáng tiếc sao? Huống chi chờ hai năm nữa học xong bước ra ngoài xã hội, cháu nó cũng dễ dàng tìm việc. Tôi có hỏi cháu rồi, sau này cháu muốn làm thầy giáo. Với thành tích của cháu, thi biên chế giáo viên hoàn toàn không thành vấn đề, đây là ước mơ của cháu, công việc giáo viên lại ổn định…” “Nó không làm thầy giáo được đâu! Đâu phải cô chưa nhìn thấy cái bản mặt của nó!” Câu này của người mẹ như đao cùn chém xuống, chém ngay giữa dòng điện vô hình. Cô Tạ vô cùng phẫn nộ, tiếc rằng cô không biết nên đáp trả thế nào. “Bây giờ tôi muốn nó về nhà đi làm! Trong nhà không có tiền! Đừng lãng phí thời gian! Cái mặt đó —— Cái mặt đó… Học rồi thì làm sao! Trường nào sẽ nhận một thầy giáo như vậy!” Đó là một gương mặt thế nào? Trong phòng cô Tạ có mở một ngọn đèn dây tóc, số watt thấp nên mờ mờ ảo ảo, song vẫn rọi sáng gương mặt của thiếu niên. Gương mặt của cậu, cô Tạ đã nhìn mãi thành quen, nhưng bất cứ ai mới nhìn thấy lần đầu cũng sẽ hít một hơi —— Gương mặt nửa âm dương, không biết đã từng bị bệnh gì, vệt xanh xanh tím tím kéo dài từ trán đến tận cổ, giống như giấu một lớp da thối. Nhìn mà rợn cả người, trần trụi bất bình thường. “Có bệnh!” “Đừng tới gần nó, có khi sẽ lây bệnh đó.” “Ê! Người âm dương!” Cùng cậu lớn lên với gương mặt này, chính là mỉa mai và thóa mạ như bóng đuổi theo hình. Bởi vì có bệnh, bởi vì bệnh đến mức không biết giấu thế nào, xấu đến mức không biết tránh làm sao, từ nhỏ thiếu niên chịu đủ mọi khinh miệt. Dẫu cho cố gắng học hành cách mấy, hoặc cố gắng kết thân với người ta cách mấy, cậu vẫn không khác gì một con rồng hung ác bay lượn giữa thanh thiên bạch nhật, chẳng bao giờ được đối xử công bằng. Hiếm ai giống như cô Tạ đây, nhìn ra được nửa bên mặt bình thường của thiếu niên rất đỗi ngoan ngoãn và dịu dàng. Cậu luôn chịu đựng những lời chế nhạo của mọi người trong một sự dịu dàng chết lặng, đôi khi bản thân còn cười hùa một tiếng, như thể mình thật sự đã làm chuyện gì sai. Nhưng rốt cuộc cậu đã làm gì sai? Cô Tạ nhận thấy rằng, lúc cậu nghiêm túc nhất luôn là lúc đọc sách, bao giờ cũng ngoan ngoãn nền nếp, được phân vào tổ cũng luôn luôn im lặng ôm đồm nhiều việc nhất. Người khác bắt nạt cậu, cậu vẫn tốt tính nhẫn nhịn, không phản bác gì nhiều. “Không sao đâu cô, cô chịu nói chuyện với em là em vui lắm rồi. Trước đây em sống trong thôn, người khác thấy em là đi đường vòng ngay, trước giờ chưa có ai chịu lắng nghe em nói vài câu như cô cả.” “Các bạn học cũng tốt lắm, chí ít không có cầm gạch đánh em.” Thiếu niên nói với giọng bình thản, nhưng đầu luôn cúi gằm, bờ vai cũng còng xuống, thời gian dài gánh nỗi nhục nặng nề đã khiến cột sống của cậu bị biến dạng, bị đè cong. Sau đó cô Tạ lại nói với cậu “Chỉ cần em đồng ý, sau tiết tự học tối em có thể đến tìm cô phụ đạo riêng, có gì không hiểu hay cần cô giúp đỡ, em cứ việc mở miệng.” Thiếu niên cười thẹn thùng, nửa bên mặt bình thường thoáng đỏ lên vì ngượng. Cô Tạ quen cậu hai năm nay, đã quen với việc cậu mang tấm lưng còng đến gõ cửa ký túc xá của mình, đưa luận văn và tản văn, thậm chí là thơ ca mà mình đã viết cho cô xem, nhờ cô chỉ điểm hộ. Thời buổi này rất nhiều người thích mắng cha mắng mẹ, nhưng lại hiếm ai thích viết thơ. Thiếu niên lại cố chấp mà viết. Các bạn học cười nhạo cậu, bảo rằng thằng xấu xí viết thứ đồ xấu xí, hủ lậu muốn chết, còn hủ lậu hơn cái da mặt như nho thối của mày. Thiếu niên chỉ cười cười, thế rồi vẫn thật thà viết tiếp. Vậy mà bây giờ, một chút quyền hạn nhỏ nhoi này cậu cũng không còn nữa. Cô Tạ nhớ đến chuyện lúc trước, trong lòng thổn thức không thôi, dùng ánh mắt thương hại nhìn cậu trai trước mắt. Thiếu niên nói “Lần này em đến đây là muốn từ biệt cô. Ngày mai em phải đi rồi.” “Về quê à?” “… Vâng, xem như là vậy đi.” Khựng lại giây lát, thiếu niên nói “Cô ơi, nếu bệnh của em không nằm trên mặt mà nằm ở nơi người khác nhìn không thấy, có lẽ mọi người sẽ thân thiện với em hơn. Vậy thì tốt biết bao.” Cuối cùng hốc mắt của cô Tạ cũng không kiềm được mà đỏ lên, chuyện đến nước này, giúp được cái gì cô đã giúp hết rồi, tiếc rằng nói cho cùng cô cũng không phải người là nhà của cậu, cô không thể đưa ra quyết định cuối cùng, cũng không cứu được cậu. Gia cảnh của thiếu niên ngày sau tàn tạ hơn ngày trước, người mẹ kia hối hận vì đã cho đứa con này đi học, dù sao trong nhà vẫn còn một đứa con thứ lành lặn và khỏe mạnh, mới học đến trung học, gọi đứa có bệnh về là có thể cho đứa khỏe mạnh ra ngoài rồi. Bà cảm thấy mình chẳng làm gì sai, là một người mẹ, bà phải cân nhắc đến hoàn cảnh gia đình, bà làm vậy là hết sức công bằng. “Em… Luận văn lần trước em đặt ở chỗ cô nhờ cô xem giúp em, cô còn chưa sửa xong hết ——” Cảm thấy mình sắp không nén được nước mắt, cô Tạ cuống quýt đổi đề tài. “Nhưng phần đầu cô đọc cẩn thận lắm, hay là em chờ một chút rồi hẵng làm thủ tục thôi học, chờ cô duyệt xong…” “Không được ạ.” Thiếu niên cười lắc đầu “Trời vừa sáng là em phải đi rồi.” Cô Tạ hối hận vô vàn, vì sao cứ cảm thấy vẫn còn nhiều thời gian? Vì sao không ở lại một đêm? Rồi vì sao mà phải đi dạo phố, đi tán dóc, đi mở cuộc họp dài dòng vô nghĩa kia? Ở đây có một học sinh sắp tan vỡ giấc mộng, còn có một trái tim sắp không đập nổi nữa, là cô giáo cuối cùng của cậu, thế mà cô chẳng thể tặng cho giấc mộng của cậu một bó hoa chia tay. “Xin lỗi em…” “Không sao.” Thiếu niên nói “Nhưng sau cùng em có viết một bài thơ, em tặng nó cho cô được không?” Cô Tạ vội gật đầu. Thiếu niên bèn lấy bài thơ từ cặp ra cho cô xem, chỉ là một tờ giấy mỏng tang, cầm trong tay cứ như không có một chút trọng lượng nào. Cô Tạ đọc hết từng câu từng chữ, là một bài thơ tình yêu đầy lưu luyến, nóng bỏng mà nhiệt liệt, lại dè dặt giữ kẽ. Cô từng đọc rất nhiều lời tình ý viết bởi các bậc thầy, từ “Biết đến bao giờ ta tựa cửa, vầng trăng soi ráo lệ buồn đau” 1 của người xưa cho đến “Đôi mắt ta đẹp hơn, vì trong nó có người” của người nay, thế nhưng giờ phút này, dường như chúng đều không bì kịp trang giấy mà thiếu niên lấy ra. 1 Nằm trong bài thơ “Đêm trăng” của Đỗ Phủ. Bản dịch thơ trên là của Hoàng Nguyên Chương. Thiếu niên không nói rõ thành lời, cứ như nói rõ cũng là một điều khiếm khuyết trong luật thơ. Thiếu niên là nhà thơ, biết rằng nếu bỏ qua ý thơ, tình yêu chênh lệch về địa vị chẳng còn gì ngoài ngượng ngập khó xử. “Để lại cho cô làm kỷ niệm.” Bên mặt xấu xí và bên mặt bình thường đều viết đầy dịu dàng. “Xin lỗi cô, em thật sự không mua nổi món quà nào tặng cô.” “Không có thứ nào tốt hơn thứ này cả.” Cô Tạ quay lưng đi, cố nén nỗi nghẹn ngào “Em, em ăn chút gì đi, cô đi tìm trà bánh cho em.” Mượn việc lục lọi để kiềm chế cảm xúc của chính mình, cô Tạ đặt một hộp bánh quy bơ lên bàn trà. Thiếu niên lễ phép cảm ơn, dưới ánh nhìn chăm chú của cô Tạ, cuối cùng cậu cũng e dè chạm vào tách trà kia, sau đó rụt tay về, nói khẽ “Nóng quá.” Cô Tạ đưa tay chạm thử “Sao cơ? Ấm mà.” Nhưng rồi vẫn rót thêm chút nước lạnh cho cậu. Thiếu niên cầm bánh quy mà mình thích ăn nhất, chậm rãi nhấp từng ngụm trà một. Ăn xong uống xong, đêm vẫn còn dài. Cậu hỏi “Cô ơi, em có thể nán lại chỗ của cô đọc sách một lát không?” “Dĩ nhiên là được.” Thiếu niên lại cười, ra chiều bất đắc dĩ “Sắp đi tới nơi rồi, vậy mà cuối cùng còn làm phiền cô như thế.” “Không có gì, em nán lại lâu một chút cũng được… Đúng rồi, sau khi em về, em báo cho cô địa chỉ đi, cô đọc được sách nào hay sẽ gửi cho em một quyển. Em thông minh như vậy, thật ra cho dù tự học… Cũng sẽ không kém chút nào đâu.” Cô Tạ chỉ biết nói vậy để an ủi “Có bất cứ điều gì cần giúp đỡ, em có thể lên WeChat tìm cô.” Thiếu niên nhìn cô “Cảm ơn ạ.” Ngừng chốc lát lại nói. “Nếu ai cũng giống cô, vậy có lẽ…” Cậu cúi đầu, không nói thêm gì nữa. Trong ký túc xá của cô Tạ chất nhiều nhất là sách, do dung mạo xấu xí, bệnh trạng lại lộ rõ mồn một, mỗi lần thiếu niên đến thư viện đều trở thành tiêu điểm. Cô Tạ bèn mời cậu đến ký túc xá dành cho nhân viên trường, cho cậu mượn đọc đống sách mình lưu giữ. Cứ thế, thiếu niên ngồi trong ký túc xá đọc sách suốt một đêm, như thể muốn nhờ vào đêm này mang hết mọi chữ nghĩa về quê hương của mình. Hiếm khi thiếu niên mới thoải mái như thế, trước đây cậu sẽ không nán lại quá muộn, cứ lo rằng mình sẽ quấy rầy thời gian làm việc và nghỉ ngơi bình thường của cô Tạ. Nhưng hôm nay là ngoại lệ. Cô Tạ không trách cứ lần tùy hứng cuối cùng này của cậu, chỉ là ngồi với cậu đến khuya, cô thật sự hơi mệt, gục xuống bàn ngủ lúc nào không hay. Trong lúc mơ màng, cô nghe thiếu niên bỗng nhiên lại gọi mình “Cô Tạ.” Cô ậm ờ đáp một tiếng. “Còn một việc em muốn xin lỗi cô.” “Hồi trước trong lớp mất trộm… Các bạn học kia cứ bị mất đồ, tra thế nào cũng không ra, hại cô bị phê bình. Mấy thứ đó, thật ra là em lấy.” Cô Tạ lim dim chực tỉnh, nhưng do quá mệt mỏi, cơ thể nặng trịch không sao nâng dậy nổi. Thiếu niên nói với giọng buồn bã “Nhưng em không hề muốn mấy thứ đó, em không muốn dù chỉ là một xu. Chúng nó nhạo báng em như vậy, thật ra lòng em oán hận chứ… Em vứt hết cặp của chúng nó vào đống cỏ khô, sau đó đốt sạch sẽ. Lúc ấy chúng nó nghi ngờ em, nhưng cô thậm chí chẳng hỏi em mà đã nói đỡ cho em rồi. Thật ra người làm chuyện này, đích thực chính là em.” “Em không có can đảm thừa nhận, em chỉ từng đóng vai người bình thường trong mắt của một người, hơn nữa còn là một người tốt.” “Người đó chính là cô.” “Cô ơi, em hám hư vinh lắm phải không?… Nhưng nếu ngay cả cô cũng thất vọng về em, em không biết nên làm gì bây giờ. Cô là sự công nhận duy nhất mà em nhận được trong cuộc đời này.” Nói đến câu cuối cùng, giọng cậu nhỏ dần đi. Ánh mắt lại trong suốt, gần như là trong suốt, tựa trút được gánh nặng. “—— Đây là điều khiến em hối hận nhất… Cô Tạ, thật sự xin lỗi cô. Hình như bệnh của em đã dời từ mặt em đến trong lòng em rồi. Nếu có kiếp sau, em thật sự rất muốn làm một người bình thường… Em không muốn bệnh đến mức ngay cả tư cách để yêu cũng không có.” “Cô Tạ…” Gió xào xạc thổi qua khung cửa sổ, thổi cho tờ giấy nằm trên bàn phất phơ, hệt như một lá cờ gọi hồn. Sau đó, mọi thứ yên tĩnh lại. Trà trên bàn lạnh ngắt. Sáng sớm hôm sau lúc cô Tạ tỉnh lại, phát hiện mình gục trên bàn làm việc ngủ cả đêm, trong phòng sạch tinh tươm, thiếu niên là người rất lễ phép, nhưng hôm nay cậu không chờ cô tỉnh dậy nói tạm biệt mà đã dọn đồ đi mất rồi. Trong lòng không khỏi có chút khó chịu, cô Tạ đứng dậy, mắt lèm nhèm đi ra phòng khách. Vừa cúi đầu nhìn xuống bàn trà —— Cả người như bị xối một chậu nước đá, hai mắt bỗng trợn to! Trà mà hôm qua cô rót cho thiếu niên đã đông thành đá, chỉ là… Chỉ là… Nhiệt độ trong phòng rõ ràng lên đến 27-28 độ! Sao lại thế được? Sao lại thế được? Cô trợn to tròng mắt lục lọi khắp phòng, càng lúc càng có nhiều dấu vết khiến tim cô rét lạnh —— Bánh quy bơ trong hộp thiếc, rõ ràng hôm qua cô đã nhìn thấy thiếu niên ăn hết rồi, vậy mà bây giờ xem ra không thiếu một cái nào. Nước trà trong tách đông thành đá, thế nhưng mực nước vẫn còn nguyên, và cuối cùng là —— Cuối cùng là, tờ giấy thơ tình hàm súc kia, nội dung vẫn đang nằm yên dưới đáy lòng của cô, lá thư chia tay mà cậu tặng cho cô. Chẳng thấy đâu nữa. Hoặc nên nói là, từ trước đến giờ chưa từng có tờ giấy đó… Cô Tạ gần như run cầm cập, đột nhiên “đinh” một tiếng, chiếc di động rung lên, dọa cô sợ đến giật bắn mình, cô vội lao tới chộp lấy nó, ra là tin nhắn rác. Cô thở phào một hơi, rồi lại như mới vừa tỉnh mộng sực nhớ đến điều gì, thế là nhanh chóng bấm gọi số điện thoại của thiếu niên. Tút. Tút. Tút. Nhịp tim run rẩy theo âm thanh máy móc kia. “A lô?” Thông rồi. Đầu bên kia là một giọng nữ trung niên quen thuộc, vẫn thô lỗ như thế nhưng giờ đây lại có chút nghẹn ngào. Cô Tạ và mẹ của thiếu niên nói với nhau đôi câu. Trái tim rớt vào hố đen sâu không đáy, rơi thẳng xuống bên dưới. Cô nghe được rằng —— “…” “Là các người! Lại là các người!! Tôi còn chưa kịp đến tìm các người! Các người lại gọi tới đây trước!” Người phụ nữ kia đang oán trách, trước đó bà ta đã nói gì cô Tạ không còn nhớ được nữa, đầu óc cô gần như đã trống rỗng, chỉ nghe được tiếng gào thét cuối cùng giống hệt như một hồi chuông cảnh tỉnh “Nó chết rồi! Chết rồi!” Máu lạnh như băng. Chết rồi? “Đều tại các người mê hoặc nó!! Nó cãi nhau với tôi rồi bỏ chạy ra ngoài, bên ngoài mưa như trút nước, cảnh sát nói nơi đó có một đoạn dây cáp điện lộ ruột…” Lỗ tai của cô Tạ ù đi. Giữa tiếng chửi rủa và gào khóc thảm thiết, cô chỉ miễn cưỡng nghe được mỗi hai câu, ma mị mà quỷ quái, hệt như lời giã từ không thuộc về trần thế. Người phụ nữ ở đầu dây bên kia hét muốn thủng màng nhĩ “Còn tìm cái gì nữa? Còn tìm cái gì nữa?!” —— “Hôm qua đã là ngày đầu thất của nó!!!” 2 Đầu thất Ngày thứ bảy sau khi con người chết. Hết chương 1 Lời tác giả Chào các bạn, thời gian đăng truyện là từ 9 giờ đến 10 giờ tối, chắc tầm 9 giờ rưỡi. Nhân vật có sự khác biệt nhất định so với những gì đã nói lúc trước, bởi vì tôi lại cảm thấy không hài lòng nên đã xóa rất nhiều chương đã viết xong rồi viết lại… Vì vậy không cần quá để ý đến giả thiết lúc trước ha ha ha ha. Mặt khác, tôi rất thích đọc và trả lời những bình luận tập trung vào bản thân cốt truyện, đây từng là điều mà tôi thích làm nhất khi viết truyện, nhưng sau này mỗi lần đọc bình luận, tôi luôn nhìn thấy những thứ khiến cho tôi hết sức đau đầu, nói thật thì ảnh hưởng tâm trạng lắm, mà tôi còn chưa cày xong truyện nữa, thế nên tôi chỉ là một người máy vô tình log in đăng truyện đăng xong log out, không rep comment được thành thật xin lỗi nha ~ Tôi viết truyện là vì tôi thích viết, mặc kệ người khác có tin không, vậy nên cho dù tôi biết hiện giờ thể loại được hoan nghênh nhất chính là tiểu thuyết thiên về cốt truyện, tốt nhất công thụ đều là mối tình đầu không có kẻ thứ ba, ngọt sủng từ đầu đến cuối hay sảng văn vả mặt, rất nhiều tác giả lẫn độc giả đích thực rất thích thể loại truyện như thế, hoặc là muốn đột phá bản thân thử sức với nó xem thế nào. Nhưng mà tôi không thích, tôi không phải là một trong số đó, hơn nữa trước mắt tôi cũng không định thử sức với thể loại truyện này. Tôi thích viết mấy anh điên khùng bệnh tâm thần, viết mỹ nhân lạnh lùng dũng mãnh, viết mấy tên lưu manh khốn kiếp, viết mấy thằng vô duyên mất nết, viết những phân đoạn tình cảm anh đánh em em đánh anh dài thườn thượt, thế nên tôi vẫn sẽ tiếp tục viết như thế, tôi cũng sẵn lòng viết cho những độc giả thích thể loại này đọc, không nhiều người thích cũng không sao, ít ra quá trình sáng tác có thể khiến tôi thấy vui lòng. Bây giờ viết truyện đã mất đi hoạt động khiến tôi rất vui vẻ là tương tác với các độc giả bình thường, chưa kể còn phát hiện hạn chế trong việc viết truyện ngày càng nhiều như nêm, nhiều đến mức chán chẳng buồn nói luôn, thật sự không muốn đối mặt với mấy chuyện lung tung trên mạng nữa, chỉ đành vô tình log in đăng truyện rồi yên lặng log out gõ chữ, không phải lạnh lùng không trả lời mà là muốn tập trung viết truyện, cũng muốn tâm trạng tốt một chút, cảm ơn đã hiểu cho, 🙏 Stormi Không biết bình loạn gì… Ngộ quá… Chương 2 ->

sổ bệnh án truyện tranh